DOANH NHÂN CÓ THỂ BUÔN CHỮ, NHƯNG CHỚ “BẺ” CHỮ!
Năm 2007, công ti văn hoá Tràng An (Ct VHTA), liên kết với nhà xuất bản Đà Nẵng (nxb ĐN), in và phát hành cuốn Hoàng Hôn Pha Lê của tôi. Khi gửi bản thảo, tác giả đã tỏ ý: không tự tiện sửa chữa. Thế nhưng khi nhận được sách biếu, tác giả té ngửa ra. Hỏi vì sao có chuyện “biên tập” kì quặc như vậy, giám đốc công ti trả lời qua thư rằng có năm (5) chỗ trong bản thảo nhà xuất bản không chấp nhận:
1. Đừng để cho những kẻ phản bội lại những người đã ngã xuống, những kẻ phè phỡn trên những kỉ niệm máu xương của cả một dân tộc chặn bước đi của mình và con cái chúng ta...
- Câu này là suy tưởng của tác giả sau khi nghe băng từ ghi lời một liệt sĩ nhắn lại cho vợ con trong truyện Hành trình đêm giao thừa viết năm 1985, từng được đưa vào tuyển tập “Văn học Hải Phòng qua các giải thưởng”, năm 2005
2. Thời bà Eva, Thượng đế là duy nhất. Thời nay, Thượng đế lại nhiều, không chỉ vì “nhân dân” là chủ”. Những ông “đầy tớ dân” còn “thượng đế” hơn cả Thượng đế, thực sự và chánh hiệu.
- Đoạn này nằm trong truyện Tội lỗi nguyên thuỷ, đã đăng trong tạp chí Văn tháng 9-1996 (nhà văn “chính thống” Anh Đức làm tổng biên tập).
3. Cái sự biết xấu hổ không đáng xấu hổ. Từ xưa đến nay, biết bao người làm càn, mọt dân hại nước, người ta kêu, người ta chửi, mà vẫn cứ lì ra đấy ư? Biết xấu hổ thì dạy cho ra dạy, làm cho ra làm, lãnh đạo cho ra lãnh đạo.
- Các câu này là lời bàn luận của nhân vật, cũng nằm trong truyện ngắn nói trên.
4. Do đâu mà chỉ có đồng lương chết đói? Sản xuất đã kém mà bọn mọt dân và bọn phe phẩy đã đục khoét nửa tổng sản phẩm xã hội ...
- Các câu này là lời tranh cãi của một nhân vật nằm trong truyện Cái Hạt, đã in trong tạp chí Văn Nghệ Quân Đọi số 6-1988.
5. Xưa kia anh chiến đấu và ngã xuống cho niềm tin mà tiền của và bom đạn của đế quốc Mĩ hùng cưòng không tiêu diệt nổi. Mà nay chúng nó từng tí một, từng tí một đã và đang phá niềm tin, phá đất nước này. Lũ mối đục khoét thân đê, chỉ lo cho thân xác chúng, cho cái ổ của chúng, đâu biết rằng đê mà vỡ thì cái ổ của chúng cũng đi đời. Phải chăng chỉ lũ côn trùng sâu bọ mới không có đầu óc để nghĩ?
Sẽ đến ngày... Chẳng cần Chúa làm người phán xử cuối cùng, mà cũng chẳng có Ngày tận thế.
- Đây là bộc lộ nội tâm của nhân vật chính, vợ liệt sĩ, có con trai bị tù oan và bị dồn đến bước đường cùng, ở cuối truyện ngắn nói trên.
*. Và (đúng ra là 6 chỗ chứ không phải 5) từ “lương thiện” trong câu đề từ dưới tiêu đề truyện ngắn Những người làm chứng: “Tặng những trí thức lương thiện” (được nhà phát hành đổi thành “chân chính”, một tính từ “sang” nhưng sáo mòn chẳng nói gì nhiều!)
- Cái từ “lương thiện” bị “kị” này vẫn được đưa vào ngon lành cùng câu đề từ trong tập truyện Nợ Trần cách nay chưa lâu!
[Vậy đó, những chỗ mà giám đốc Ct VHTA cho là khó dung (mà tác giả diễn ra là “phạm huý” –trong ngoặc kép) đều đã được trình làng công khai, coi như đã dược kiểm duyệt rồi, thoát “vòng kim cô” rồi! Sau này, ông giám đốc Ct nói: “Mỗi nơi có luật lệ riêng”(!), có nghĩa là dẫu lọt “vòng” kia còn “vòng” này! Ông ta còn bảo: đã in ở sách báo nào cũng “không cần biết”(!)]
Nhưng nào chỉ có thế! Đọc cả cuốn sách thấy nhan nhản những chỗ thêm, bớt, sửa, không chỉ riêng từ, mà cả câu, đoạn câu, thậm chí đoạn văn dài. Chỉ có thể dẫn chứng ra đây một vài chỗ.
# + Đoạn cuối của truyện ngắn “Hành trình đêm giao thừa”, gần hai trang in chữ nhỏ khổ 13x19, bị biên tập viên (btv) thay đổi hoàn toàn từ bố cục, cách hành văn, ý tứ, câu chữ, nghĩa là viết lại hoàn toàn bất chấp văn phong và cách tạo ý của tác giả. Có những chỗ sửa “nhẹ” mà cũng “đau”. Ví như:
- “Trời lạnh hơn, song khí vị thanh tân nhẹ lâng của năm sớm đang dâng lên, tin rằng sẽ mơn giấc ngủ của mẹ con chị” được (bị) thay bằng câu văn khoa trương và sáo: “Trời lạnh hơn. Song khí vị thanh tân nhẹ lâng của năm sớm đang dâng lên, mang đến cho mẹ con chị một cảm giác khoan khoái lạ thường. Tin rằng, trong giấc ngủ lấy sức ngắn ngủi ngay sau đó là một giấc mơ đầy hoa thơm và lộc biếc đã đến với mẹ con chị”.
- “Không có bom đạn của kẻ thù thì em cũng đã phải chịu đựng nhiều rồi” (tác giả muốn nói: giả sử không có chiến tranh phá hoại của Mĩ thì người vợ cũng đã phải chịu đựng nhiều thứ khác, trong đó có sự đơn chiếc, nỗi nhớ thương, - người chồng rất thông cảm với vợ) đã “được biên tập” như sau: “Dù không trực tiếp với bom đạn kẻ thù thì em cũng phải chịu đựng gian khổ nhiều rồi” (“trực tiếp với bom đạn” thế nào đây? chỉ chịu gian khổ thôi sao! –trái hẳn với văn cảnh của truyện).
Dưới đây là đoạn kết của truyện (chừng một phần ba đoạn cuối của truyện mà btv viết lại hoàn toàn; những câu màu xanh là những chỗ bị cắt bỏ hoàn toàn):
" Mỗi lần Tết đến, đón giao thừa xong, chị lại mở nghe tiếng nói của anh từ quá khứ xa xôi như từ một mảnh đất phương nam anh đã chiến đấu và ngã xuống - mảnh đất mà dù đã tốn bao công sức chị vẫn chưa lần ra - vọng về.
- Ngoài ấy rồi sẽ còn ác liệt hơn đấy em ạ. Không có bom đạn kẻ thù thì em cũng đã phải chịu đựng nhiều rồi. Nếu anh không về nữa…
Giao thừa năm ấy, giá như Yến không dám đi, hoặc đi không trọn hành trình thì những năm tháng sau đó sẽ nặng nề đối với chị biết bao nhiêu!
- Nhớ thương anh, em hãy mường tượng rằng anh đang ở đâu đó mỉm cười dõi theo mỗi bước đi tới của những người thân.
Tôi trở về nhà ngồi trước trang viết của mình: "Đừng để cho những kẻ phản bội lại những người đã ngã xuống, những kẻ phè phỡn trên những kỉ niệm máu xương của cả một dân tộc chặn bước đi tới của mình và con cái chúng ta, nghe em!" Hừm! Những người dám hi sinh chẳng ai đã nghĩ thế. Tôi cầm bút. Nhưng đáng lẽ gạch bỏ, tôi chỉ khoanh lại. Phải có ai đó nghĩ như thế chứ! Song le, trong phác thảo truyện của tôi, chưa có nhân vật nào đủ tư cách nói lên câu ấy. Tôi cắn đầu bút nhìn ra trời đêm. Những ai làm cuộc hành trình đêm nay?
Ngoài kia không gian lạnh. Đêm trở giấc. Khói pháo còn vương vất. Khói pháo thơm và ấm, không như khói súng và khói bom."
Ít có nơi đâu biên tập viên được phép tự tiện và tuỳ tiện chữa văn cả một đoạn rất dài, bất chấp văn phong và bút pháp của tác giả.
# Dưới đây là vài dẫn chứng về chữa câu.
+ Mấy dồng ở “3” trên kia (“Cái sự biết xấu hổ không đáng xấu hổ. ... lãnh đạo cho ra lãnh đạo”) đã bị sửa thành: “... Chỉ những kẻ, dù ở bất cứ cương vị nào mà dựa dẫm, ỉ lại vô trách nhiệm, thậm chí còn tham ô tham nhũng, xâm hại lợi ích của dân của nước thi mới đáng xấu hổ. Ai trong chúng ta biết xấu hổ...”
-Như vậy là biến một câu văn dạng chính luận thành một câu thuyết giảng chính trị lòng thòng.
+ (đoạn trên là: “Bỗng đại diện cấp trên đùng đùng đứng lên trỏ tay: ‘-Các đồng chí hãy nhìn mặt anh ta kìa! [ ... ] Tôi đề nghị chấm dứt cuộc họp tại đây’.(xuống dòng). Khốn khổ cho chính anh! Anh hơi hô răng, khi anh mải nghĩ để môi trên hé ra thì nom như nhếch cười”, tiếp đó là) “Vi đại diện cấp trên vẫn “quan tâm” anh rất sát đã không chịu nổi” bị sửa thành: “Vị đại diện cấp trên theo dõi anh rất sát đã ác cảm đến mức không chịu nổi”.
- Btv đã không hiểu hàm ý “quan tâm” (trong ngoặc kép) nên thay bằng “theo dõi”, lại phải nói chẻ hoe ra “ác cảm đến mức”, chắc là sợ người đọc không cảm nhận được(!). Mà “không chịu nổi” đâu chỉ bao hàm có “ác cảm” trong tình huống của đoạn văn!
+ “..., một sự “thất thoát” lớn mà rồi các cấp trên cũ của y lẽ ra phải đau buồn lắm lại có người thở phào, nhẹ người” bị sửa thành “... một sự “thất thoát” lớn như thế mà có người trong số các lãnh đạo của y lại thở phào nhẹ nhõm”.
-Tác giả nhấn mạnh “lẽ ra phải đau buồn lắm” và “nhẹ người” là có dụng ý nói đến những kẻ cấp trên đồng pham, cả trong hơi văn.
+ v.v...
# Rất nhiều chỗ, chẳng còn có thể hiểu btv ra sao!
+ “vận may không cười với tôi nữa” được biên tập là “một vận hạn không cười được nữa đến với tôi”.
+ (chỉ cần cấp trên “nhân tiện nói thêm”) “cũng đủ để các bộ phận khoa giáo, an ninh phải động” được biên tập là “cũng đủ để bộ phận khoa giáo, an ninh nghi là phản động” .
+ “đã có lần đi tù hình sự” được biên tập là “đã có lần phạm luật hình sự, phải tù”
+ v.v...
# Rất nhiều chỗ tự tiện thay đổi, cắt bớt hoặc thêm thắt vào làm lạc ý hoặc hỏng câu văn:
+ (lấy của công mua ngà voi đem ra nước ngoài làm quà tặng) “việc đó không những là hành vi tham nhũng, buôn lậu mà còn phạm luật bảo vệ động vật quí hiếm” được đổi thành “ việc đó không những là hành vi tham nhũng, buôn lậu mà còn phạm pháp”
- Vậy ra tham nhuĩng, buôn lậu chẳng phải là phạm pháp! (gạt bỏ một ý để thay vào một lời thừa!)
+ (Chị vợ được yêu cầu nhắn một câu ghi vào băng từ gửi cho chồng) “Yến bậm môi, rồi “liều” một câu mà ngay sau đó chị chẳng vừa ý chút nào.”, btv thêm vào trong ngoặc đơn “(vì hình như đó không phải lời động viên mà chỉ là bày tỏ một nỗi lòng thương nhớ?)”
-Trời ơi! Btv cẩn thận thật! giành hết “đất” hình dung của độc giả, lại sợ họ kém quan điểm, lập trường nên phải giải thích thêm như thế!
+ Dẫn chứng trên là “thêm”, còn dưới đây là một dẫn chứng về “bớt”:
(Hai nhân vật bị đuổi khỏi ngành giáo dục vì tội làm “nghệ thuật đồi truỵ” trao đổi với nhau trước khi chia tay):
- ...
- Cảm ơn anh. Tôi chẳng có gì nhiều để lựa chọn. Song, tôi không muốn để mọi người có thể nghĩ rằng chúng ta bị như thế này là đáng đời (Cuối câu này, btv sửa lại: “chúng ta như thế là tội lỗi và đáng đời).
- Chị tin rằng có người quan tâm đến số phận chúng ta ư?
- Người bình thường dẫu có quan tâm thì cũng chẳng thể làm gì. Nhưng cũng nên để cho lương tâm họ còn có chỗ để tin vào những điều tốt đẹp.
Hai câu đối thoại cuối bị xoá bỏ, xoá bỏ luôn những ý ngầm gửi gắm trong đó có liên quan đến cả đoạn văn.
+ v.v...
# Làm sai lạc câu văn thì có khi chỉ cần một từ.
+ Thay từ khác vì không hiểu từ hoặc không nắm văn cảnh:
- “làm đậy” thay bằng “làm vá víu”
- “giao đãi” thay bằng “xã giao”
- “bẻ bai” thay bằng “bẽ bàng”
- “quẳng nhẹm mọi thứ” thay bằng “quẳng lại mọi thứ”
- “làm thằng bảo vệ” đổi ra “làm chân bảo vệ” (đây là lời một nhân vật không tử tế lắm đang mắng một nhân vật khác)
- “can phạm” (người đã bị tuyên án rồi) đổi ra “bị cáo”
- v.v...
+ Không hiểu dụng ý của tác giả nên thay đổi hoặc thêm bớt (Rõ là: -Viết văn chớ có tự ý dùng từ theo cách của mình, hãy cố mà gò theo hơi văn học đường của btv nhá! Trên kia đã rất nhiều trường hợp “pham qui” rồi(!)):
- “quân giặc nước” thành “quân giặc trong nước”.
- “lời mơ của bọn làm thơ các anh” thêm vào thành “lời mơ mộng...”
- “bình minh gượng” thay bằng “bình minh bờn bợt”.
- "chị thoáng lo ngại" đổi thành "chị đồng cảm và lo ngại" (btv không biết đến trạng huống, tính cách nhân vật,...)
- v.v...
+ Nhiều khi chẳng biết vì lẽ gì mà btv thay đỏi hay thêm bớt. Dường như biên tập là phải thế, vậy thôi!
- “Con người ấy /.../, ít hiểu đời, không biết cách sống”; btv thêm vào “... không biết cách sống hoà nhập” (Rõ ra thich “thời sự hoá” ngôn từ!)
- “người cha hởi lòng khoe với mọi người...” sửa thành “người cha hởi lòng khen trước mọi ngưòi...”
- v.v...
Thật là kể không xuể. Rõ ràng là btv không tôn trọng tác giả và quá tự tin nên “phóng bút” như vậy. Có đên hàng trăm chỗ “sửa chữa” như thế từ nhỏ đến lớn!
Tác giả thương cho “đứa con tinh thần” của mình quá, viết thư và gọi điện cho ông N. Đ.H. tổng biên tập nxb thì được trả lời rằng không phải do btv của nxb. Còn ông Bùi Phúc Hải, giám đóc Ct VHTA, người từng khoe đã in thơ, ban đầu nói qua thư là “ những sai sót vì nhiều lí do của người làm công tác xuất bản, in ấn để lại” và những cái liên quan đến nội dung “thuộc về thẩm quyền của nxb”; còn phần mình “những sai sót nào thuộc về em, em xin lỗi bác và em hứa sẽ khắc phục khi tái bản”. Để chuẩn bị cho việc tái bản cuốn sách, ông Hải gửi qua bưu điện cho tác giả tập bản in cuốn sách trên giấy khổ A4 để tác giả có rộng chỗ hiệu chỉnh theo ý mình. Tác giả mất nhiều thời gian và công sức sửa xong, gửi cho ông H. mà mãi chẳng thấy tái bản. Hỏi, lúc thì ông ta nói còn chờ xin lại giấy phép của nxb, lúc thì bảo còn rất bận. Rồi đến một lúc ông ta bảo tác giả phải “mua giúp” năm trăm (500) cuốn thì mới tái bản được. Tác giả nói: việc tái bản này là Ct TA sửa sai việc xâm phạm tác phẩm do tự tiện biên tập. Đến lúc này ông giám đốc mới “tỏ ý thật” (vẫn dùng lời lẽ mềm dẻo, nhã nhặn) gián tiếp thừa nhận chính nhà phát hành đã tự biên tập cuốn sách. Ông ta, một mặt nhắc lại 5 chỗ “phạm huý”, mặt khác đưa dẫn chứng mấy chỗ biên tập mà ông ta cho là không sai. [Phải đích thân là người đã biên tập nên mới dụng công cãi quẩn như thế!]. Tác giả đã trả lời ông ta, nêu ra những chỗ ông trích sai, những chỗ ông nguỵ biện, ông bỏ qua văn cảnh, không lưu tâm chỗ nào câu văn là tự sự, miêu tả, triết luận, ..., không chú ý đến câu đối thoại của các nhân vật khác nhau, không hiểu ý tác giả hoặc câu, từ, v.v... Vậy là việc tái bản bị lờ luôn. Không một lời đáp lại tác giả, nhưng ông ta làm một việc khó hiểu là công bố thư trao đỏi với tác giả lên trang mạng của công ti, chẳng trao đổi trước với tác giả, mà cũng không công bố thư tác giả phân tích những bất cập trong thư của ông ta; gia dĩ trong thư ông ta đưa lên mạng, đổi lời nhiều, nhưng vẫn y nguyên những chỗ trích sai lại còn tải thêm những ý mới để hạ “đối tác”, (-đáng buồn là chuyển lời lẽ rất nhũn nhặn “dễ thương”! kiểu như “bác nhé”, nhưng lại nhiều thâm ý. Chẳng hạn, đưa ý kiến một người, mà ông Hải chú thích là “bạn thân” của tác giả, nhận xét những câu văn của tác giả “yếu kém về mọi phương diện”!)
Sự việc chẳng đáng để đến người khác bận tâm như vậy. Chẳng lẽ đây là thuật làm ăn của doanh nhân?! Buôn chữ, chứ đừng “bẻ chữ”! Sự thật, phát hành đâu có chức năng biên tập! Cuối các cuốn sách, ghi ai biên tập? Và, đừng bẻ chân lí!
Trong những chuyện đăng, in tác phẩm, các tác giả luôn luôn lép vế, và người viết bài này rất biết "phận" n ày. Song, chẳng lẽ cứ im chịu trận!
16-01-2012
Khải Nguyên